Bangkok – Một nhóm tranh đấu cho nhân quyền hôm thứ tư nói rằng các nhóm phiến quân ở Sudan, Congo và Uganda đã hãm hiếp hàng ngàn phụ nữ và trẻ gái trong mấy tháng gần đây; đẩy nạn nhân vào nguy cơ thảm khốc là cực kỳ dễ bị nhiễm HIV/AIDS.
Nhóm Vì Sự Bình Đẳng Của Nữ Giới trong Tiếp Cận với Chăm Sóc và Điều Trị (Women’s Equity in Access to Care and Treatment) cho rằng: “Chính quyền và xã hội phải hành động khẩn cấp để ngăn chặn ngay nạn xâm hại tình dục ở phụ nữ và trẻ gái; một tệ nạn làm tăng nguy cơ nhiễm HIV cho người bị hại. Các nữ nạn nhân ở 3 nước nói trên đang có nhu cầu khẩn thiết được bảo vệ khỏi bị hiếp dâm và giày vò thân xác tiếp nữa. Họ cũng cần được săn sóc y tế khẩn cấp ngay sau khi bị hại; bao gồm thuốc dự phòng nhiễm HIV sau tai họa, tư vấn về nạn cưởng dâm cũng như thực phẩm và chốn nương thân.”
‘Cổ máy kích xúc tình trạng nhiễm HIV’
Trong báo cáo nghiên cứu về nạn hiếp dâm ở nhiều nước tại Nam Phi, tổ chức nói trên cho rằng nạn của tình trạng xâm hại tình dục có hệ thống do các nhóm phiến loạn thực hiện sẽ làm trầm trọng thêm đại dịch AIDS vốn đang tàn phá khu vực phía Nam của châu Phi.
Anne-Christine d’Adesky, giám đốc điều hành tổ chức Vì Sự Bình Đẳng Của Nữ Giới trong Tiếp Cận với Chăm Sóc và Điều Trị phát biểu trong một cuộc họp báo bên lề Hội Nghị AIDS Toàn Cầu lần thứ 15 ở Thái Lan rằng: “Hiếp dâm là cổ máy kích xúc tình trạng nhiễm HIV”
Châu Phi hiện có hơn 25 triệu người đang sống với HIV/AIDS, chiếm hai phần ba tổng số ca nhiễm trên toàn thế giới.
Nạn hiếp dâm cũng phổ biến ở Rwanda khi nước này bị lôi kéo vào cuộc diệt chủng năm 1994. Tổ chức Vì Sự Bình Đẳng Của Nữ Giới trong Tiếp Cận với Chăm Sóc và Điều Trị ước tính trong số 250 ngàn nạn nhân sống sót sau các vụ hiếp dâm có đến 67% bị nhiễm HIV. Adesky, giám đốc tổ chức nói thêm rằng con số này còn tiếp tục gia tăng khi ngày càng có thêm nhiều phụ nữ bị hiếp đi xét nghiệm HIV.
Trong khi nạn hiếp dâm có hệ thống dường như đã chấm dứt ở Rwanda thì tình hình chưa có gì khả quan ở Congo, bắc Unganda and Greater Darfer ở Sudan, nơi mà bạo hành đối với nữ giới vẫn đang tiếp diễn. “Các trường hợp vi phạm nhân quyền đáng nguyền rủa nhất trong thời gian gần đây là trường hợp một số người dùng dao, súng và roi uy hiếp để hiếp dâm một số bé gái mới có 3 tuổi ở Congo”, nhóm Vì Sự Bình Đẳng Của Nữ Giới trong Tiếp Cận với Chăm Sóc và Điều Trị tường trình.
‘Họ chiến đấu để được sống’
Beatrice Were, một nhà hoạt động cho công cuộc phòng chống AIDS nói: “Chúng ta thảo luận về thuốc điều trị HIV/AIDS, về kiêng khem quan hệ tình dục, về Ngân Quỹ Toàn Cầu cho phòng chống AIDS (the Global Fund), nhưng khi đề cập đến vấn nạn của phụ nữ và trẻ em tại những nơi có xung đột vũ trang thì 3 vấn đề nói trên chẳng có nghĩa lý gì cả.”
“Đối với phụ nữ trong những vùng chiến sự thì việc chiến đấu của họ là để được sống, để được điều trị. Khó mà tưởng tượng được người dân ở các vùng đó sẽ nhận được thuốc điều trị AIDS bằng cách nào.” Đó là lời của Were, một phụ nữ làm việc cho tổ chức Action Aid ở Uganda. Were bị lây HIV từ chồng. Cô có 2 đứa con. Were cũng kể về nổi thống khổ vô bờ bến của những phụ nữ bị hãm hiếp rồi bị nhiễm HIV ở châu Phi. Were phát biểu: “Bạn có thể tưởng tượng ra được không nỗi đau của một phụ nữ không những bị hiếp mà còn bị nhiễm HIV do hậu quả của chuyện đó? Cô ta phải sống với 2 điều tủi nhục: bị hãm hiếp và bị nhiễm HIV! Và một số nạn nhân của các vụ cưỡng dâm có thai. Làm sao bạn có thể giải thích cho một đứa bé biết nó là con hoang, mẹ nó bị nhiễm HIV và bản thân nó có lẽ cũng đã bị nhiễm nốt.”
Trần Phúchttp://www.reuters.com/ Hậu
Dịch theo bản tin của thông tấn xã Reuters tường trình tại Hội Nghị AIDS toàn cầu lần thứ 15 ở Thái Lan, 14/07/2004
|